Bài dự thi với chủ đề Mái trường trong tim tôi

Đánh giá bài viết

Bài dự thi với chủ đề Mái trường trong tim tôi

Bài làm

Thời tiết trời này như dổi hờn,cái tiết trời se se lạnh, có lúc mưa dầm dề.Vậy là tháng mười một đã đến! Mùa đông đến! Cũng là lúc mọi người hướng về những ngày lễ hội với tâm trạng náo nức.

Vậy, ai trong số chúng ta có nhìn lại sự quay đầu của thời gian không? Giữa bao nhiêu niềm vui ấy, giữa cái lạnh phả vào giữa mùa đông ấy cũng có một khoảng lặng để ta nhìn lại để cảm nhận sự tần tảo, sự dìu dắt những đàn em thơ của các thầy các cô. Thầy cô vẫn thế! Mộc mạc như thế! Giản đơn như thế lẫn sự yêu mến như thế. Nhân dịp 20/11 sắp đến với nổi niềm của một cựu học sinh, mình xin gửi đến các bạn đôi dòng cảm xúc về thầy cô,mái trường trung học phổ thông Nguyễn Trãi đã in sâu trong trái tim tôi:

Cầm bút lên định viết một bài thơ

Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo

Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo

Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.

Tôi đến với nghành sư phạm như một cái duyên ngồ ngộ. Ngày trước tôi học lớp chọn khối A, lại học hành kiểu amator. Thế rồi cơ duyên nào đấy cô Thu Huyền là cô giáo dạy văn ở trường cấp ba đã từng bước đưa tôi vào cơn mê, đưa tôi đến với nghề, để tôi thấy một câu nói rất đúng “Nghề giáo là nghề cao quý nhất trong tất cả các nghề cao quý “. Thời gian quả là vô biên còn con người thì quá hữu hạn, thấm thoát mà đã đi qua những môn học yêu thích dần dà học được nhiều thứ hay, biết được tình cảm của đấm học trò lóc nhóc nhí nhố đáng yêu như thế nào…Và rồi tôi dần bị chinh phục bởi nghề giáo. Nếu cha mẹ cho ta sự sống thì chính các thầy cô giáo đã cho chúng ta phương thức sống đàng hoàng, chẳng thể nhớ ra là đọc được lời văn đó ở đâu chỉ biết rằng màu mực tím đáng yêu của tuổi học trò đã khắc ghi điều giản dị thiêng liêng ấy trong trang nhật ký đời tôi. Tôi chợt nghĩ đến những người thầy người cô ngày xưa của mình. Những người nghiêm khắc như thầy Lợi dạy Vật lý, cô Bông dạy Lịch sử..Những người dịu dàng đôi lần bị học trò trêu chọc đến phát khóc như cô Huyền dạy văn, cô Thu..Và tôi nhớ người thầy ít khi nở nụ cười, và cái bỉu môi thật duyên dáng của thầy Võ Xuân Trường- người thầy chủ nhiệm ba năm cấp ba của tôi. Tôi lại nghỉ về cái vẻ hài hước của thầy Hào dạy Sinh học, nhũng bài thơ của một thầy giáo dạy Hóa học sáng tác- thầy Quyết. Còn có những người đã đi xa, những người tôi thoáng gặp lại trong cuộc sống lo toan của mình, họ thật bao dung, họ vượt qua bao gian khó nhọc nhằn và nặng lòng với những người học sinh mà họ đã dìu dắt.Có những thầy cô đặt chân đến trường khi trường chỉ là dãy nhà ba tầng nằm cô dơn trên bãi đất trống toàn bùn lầy.Nếu như khi đó thầy cô nào cũng chùn bước và nản chí trước điều kiện khó khăn của một ngôi trường thuộc vùng quê nghèo Bố Trạch thì làm sao có được THPT Nguyễn Trãi khang trang của hôm nay. Tôi còn nhớ như in sáu năm trước là ngày tôi bước vào cổng trường cấp ba, cảm giác mọi thứ không như tôi mong đợi, khuôn viên trường chỉ toàn là cỏ lác đác được vài cây xanh mới trồng, thậm chí người dân quanh trường còng dắt bò vào chăn. Ngày ấy không có cổng trường khang trang như bây giờ đâu.Tôi thầm cảm ơn công lao của các thầy cô giáo, các bậc cha mẹ học sinh đã cống hiến xây dựng một mái trường tươi đẹp như hôm nay. Bây giờ mỗi khi lướt facebook tôi vẫn bắt gặp các thầy cô giáo và các em học sinh đang theo học ở trường chia sẻ những bức hình chụp ở trường thật là đẹp.Hiếm có ngôi trường nào lại có khuôn viên trường đẹp và lạ giống THPT Nguyễn Trãi.

Loading...

Tôi bỗng thấy tự hào vì mình là cựu học sinh THPT Nguyễn Trãi!

Tôi bỗng nhớ đến một câu quen thuộc

“Muốn sang sông thì bắc cầu Kiều

Muốn con hay chữ hãy yêu lấy thầy“

Bỡi lẽ khi sống trong môi trường sư phạm tôi hiểu và cảm nhận được những nỗi nhọc nhằn của người thầy người cô đầy tâm huyết.  Nghề giáo là một hành trình cho đi cả tri thức hòa lẫn tấm lòng cao thượng. Người giáo viên phải luôn luôn trau dồi kiến thức họ còn là một diễn viên đứng trên bục giảng với giọng nói như thế nào cho cuốn hút, khuôn mặt luôn rạng rỡ tràn đầy hi vọng cho các thế hệ tương lai sau này noi theo. Ngỡ như một tiếng vọng về từ một nơi nào đó xa lắm! Vẫn nhớ những khi trời mưa “ với chiếc áo sờn cả đôi vai người vẫn đi buồn vui, lặng lẽ..”  Sao giữa dòng đời bươn chải bộn bề,cả tâm hồn người có lúc ngập tràn vào những chuyện áo cơm, lợi danh, chuyện bán mua cả tình cảm trí tuệ. Lại có những thầy cô tâm huyết như thế, tận tâm như thế.Còn gì cao quý hơn việc giáo dục một con người để trở thành người tử tế, lương thiện, trở thành một người chuẩn mực về đạo đức và kiến thức để bước đến với đời.Thầy cô là những người lái đò rẽ nước sớm chiều để chiếc đò sớm cập bến an toàn nhất, bình yên nhất và thú vị nhất. Dù tóc đã bạc, tay đã mỏi nhưng tay chèo vẫn vững chải vẫn đong đầy yêu thương, đâu chỉ đơn thuần là đưa đò sang bến là xong đó còn là một quá trình dạy dỗ, một hành trình yêu thương sao cho thành cây đẹp nhất. Trong bộn bề của những lo toan đời thường có lúc tôi quên lời thầy cô để lao vào những cuộc bon chen, ganh đua với tham vọng về quyền lực, công việc, địa vị..Thế rồi lời chỉ dạy đạo lý làm người cùng phong cách sống giản dị, thanh khiết của thầy cô lại trổi dậy trong cuộc đấu tranh tư tuỏng, khiến tôi thức tỉnh trên lối mòn lầm lạc, u mê. Tôi mong sao trong cuộc sống xô bồ, cuộc sống hiện đại, cuộc sống số…những lớp cha mẹ và xã hội ngoài kia có thể hiểu và chia sẽ những nhọc nhằn cùng những thầy cô giáo. Tôi mong sao những kí ức về người giáo viên sẻ động lại trong tâm trí của mổi người. Kể cả những người thành đạt, những người vô danh, để ai cũng tìm được những khoảnh khắc tinh khôi của cuộc đời mình.

Vâng- có con đường hạnh phúc rất đơn sơ. Chọn tuổi trẻ đưa đò làm lẻ sống. Chúng tôi đám học trò ngày ấy quậy phá khiến thầy cô bao phen lo lắng nhưng người vẫn luôn tận tình dạy dỗ những chú ngựa non bất kham này, luôn ưu ái cho chúng tôi tình cảm nồng hậu,ấm áp nhất vì sự nghiệp trăm năm trồng người. Giờ đây khi đã sắp hoàn thành kì kiến tập sư phạm, ngày đêm miệt mài bên giáo án, phải đối mặt với rất nhiều học trò tôi mới cảm thấy yêu nghề giáo và muốn gắn bó với nghề vô cùng. Muốn cống hiến sức khỏe, sức trẻ với đám em thơ nghịch ngợm kia để sau này nhìn lại thanh xuân vẫn thấy mình từng có một hoài bão như thế, đam mê như thế.Hơn bao giờ hết tôi biết ơn công ơn dạy dổ của các thầy cô, những người đã chắp cánh cho tôi tự tin bước vào giảng đường đại học và hơn thế nữa là hành trang để tôi bước vào đời.Luôn nhớ mãi mái nhà thứ hai của tôi THPT Nguyễn Trãi- nơi cho tôi điểm tựa.Bạn- tôi và tất cả chúng ta thử lắng đọng lại tâm hồn dừng lại khoảnh khắc để nhìn lại tuổi học trò để thấy vững tin hơn khi có thầy cô chắp cánh cho ta.

Nhân ngày nhà giáo Viêt Nam 20/11 cho phép em xin gửi những lời tri ân sâu sắc nhất đến quý thầy cô, chúc thầy cô luôn luôn vui vẻ, sức khỏe dồi dào để cống hiến cho sự nghiệp trồng người.

LIKE ỦNG HỘ TÁC GIẢ