Cảm nghĩ về những ngày đầu tiên bước vào trường THPT

Đánh giá bài viết

Cảm nghĩ về những ngày đầu tiên bước vào trường THPT

Bài làm

Thời gian cứ lặng lẽ trôi và để lại trong ta bao kỉ niệm đáng nhớ trong đời. Đặc biệt là với chúng ta – một tuổi ngọc đẹp đẽ thì có lẽ khoảnh khắc chia tay chiếc khăn quang đỏ thắm, chia tay bao buồn vui dưới mái trường THCS thân thương để giờ đây đang từng bước chập chững bước vào cánh cổng mới, cánh cống của ngôi trường THPT đầy mới lạ sẽ là dấu ấn khó phai trong lòng chúng ta…

Ôi, cái cảm giác nôn nao, hồi hộp, cứ đi tới đi lui và nhìn đồng hồ xem đã đến giờ đi học chưa làm tôi bất giác nhớ lại những lần khai giảng trước, nhất là vào năm lớp Một. Nhưng có chút gì đó khác biệt, bởi lẽ tôi không còn là một cô nhóc tì lon ton theo mẹ đến lớp với sự rụt rè, nhút nhát hay cô học sinh với những suy nghĩ ngây thơ, non nớt thời THCS nữa, mà thay vào đó là một sự lo âu xen lẫn chút tự hào khi được vinh hạnh là học sinh của trường THPT Nguyễn Trãi – ngôi trường mà tôi ao ước được học. Và một suy nghĩ lóe lên trong tôi: ” Thật khó để có thể hòa nhập với nơi này, với một nơi hoàn toàn xa lạ từ thầy cô đến bạn bè như vậy!”

Tạm gác qua suy nghĩ đó, tôi ngắm nhín tà áo trắng tinh khôi đang khoác trên người. Trông tôi cũng ra dáng nữ sinh đấy chứ! Khuôn mặt tôi đang tỏ vẻ rất thẹn thùng, vì tôi đã quá quen với việc ăn mặc chiếc áo sơ mi trắng và quần tay xanh rồi. Với tà áo trắng này tôi thấy mình đang được nhắc nhở rằng: “Kể từ giờ phút này, cô chủ phải có những suy nghĩ và hành động tích cực, chững chạc hơn nhé!”, cùng lúc đó màu trắng tinh khôi còn thể hiện một sự khởi đầu mới, một sự khởi đầu của bao năm đầy thử thách phía trước của tôi, là lúc tôi phải bỏ qua những ham muốn của trẻ con rồi…

Ngày khai giảng lớp Mười của tôi diễn ra vào một ngày mùa thu trong xanh, nắng vàng len lỏi khắp nơi. Tôi rảo bước vào trường và đi dọc theo hai hàng dương xanh ngắt đang dang tay để chào đón lớp lớp học sinh mới như tôi. Trông chúng thật thân thiện biết bao! Dường như chúng có nhiệm vụ là xoa dịu những lo lắng trong lòng những tân học sinh này và chúng thực hiện rất thành công. Và rồi trước mắt tôi là các dạy lớp học đồ sộ, sân trường náo nức tiếng cười tiếng nói của các bạn đồng trang lứa với tôi và có cả các anh chị lớp trên nữa, cột cờ sừng sững uy nghi đến lạ thường. Cả khung cảnh mới đẹp và tráng lệ làm sao!

Loading...

Đang chìm trong dòng suy ngẫm say sưa, bỗng có một chị chạy tới nắm tay và dắt tôi đi vào nhà thi đâu – nơi sắp diễn ra lễ đón tân học sinh như thường lệ. Tất cả hoạt động đều được diễn ra trong sự hào hứng. Nhìn thấy các anh chị nhiệt tình, thân thiện với đàn em, tôi cảm thấy thật hạnh phúc khi trở thành một phần của nơi đây – nơi đã rèn luyện nên những học sinh tài năng đến vậy. Trong buổi lễ tôi thích nhất là tiết mục “Cỗ máy thời gian” vì cách đây 2 năm các anh chị ấy cũng từng như tôi: rụt rè, nhút nhát, khó hòa nhập nhưng ròi thời gian trôi qua, những con người ấy khác hẳn: chững chạc, ước mơ bay cao hơn. Tôi thầm cám mơn buổi lễ, cám ơn các anh chị nhiều lắm. Nhờ những chia sẻ chân thực ấy đã giúp tôi bớt đi phần nào xa lạ với ngôi trường.

Khi tản về lớp 10A2 của mình, tôi ao ước rằng sẽ được học chung với bạn cũ. Nhưng tiếc thay, lớp tôi học hiện diện những khuôn mặt hoàn toàn xa lạ. Chắc hẳn các bạn cũng đang thất vọng vì không được học chung với bạn cũ như tôi nên chẳng ai bắt chuyện với ai cả. Bây giờ tôi đã hiểu rõ cái cảm giác lạc lõng giữ một dòng người là như thế nào rồi, thật khủng khiếp quá! Và tôi chỉ còn biết lặng lẽ ngồi trên ghế và tư an ủi lòng mình: “Không sao đâu, rồi mình sẽ quen dần thôi cũng như câu “trước lạ sau quen” mà!” Không khí vẫn căng thẳng đến khi thầy chủ nhiệm của chúng tôi bước vào. Thầy trông thật nghiêm trang với chiếc áo trắng sơ mi và quần tây đen. Thầy ân cần chỉ bảo chúng tôi, khuyên chúng tôi chớ có lo lắng. Thầy còn tạo điều kiện cho chúng tôi làm quen nhau nữa. Đó có lẽ là bài học đầu tiên khi ở trường THPT. Sau buổi hôm ấy, tôi không còn cảm thấy lo lằng, sợ hãi mà hiện diện trong tôi là một niềm vui, niềm tin cho phía trước. Hóa ra những điều tôi nhĩ là “khó hòa nhập” đã tan biến bởi thực tế thì thầy cô nơi đây, bạn bè chốn này đều rất gần gũi…

Lần khai giảng thứ mười này chứa nhiều khung bậc cảm xúc quá! Tôi như được phần nào trở lại kỉ niệm thời lớp Một. Tôi như được trải rộng lòng ra để kết thêm nhiều bạn mới. Và từ đây sự quyết tâm của tôi đang dâng cao để có thể thực hiện nhiều ước vọng sau này. Cùng với nhiệm vụ của mình trong ngôi trường với bề dày truyền thống và lịch sử là phải làm sao thực hiện cho tốt những quy định ở đây, làm sao để giữ gìn và phát huy những truyền thống ấy. Tôi đã hạ quyết tâm như vậy đó.

Bất giác tôi thấy yêu trường mới quá! Dù đây chỉ là lần gặp đầu tiên nhưng đã khiến tôi có bao ấn tượng đẹp đẽ đến vậy bởi sự tận tình dạy bảo của các thầy cô nhiều kinh nghiễm, bởi sự thân thuộc dễ gần của các bạn và các anh chị, cùng toàn thể Nhà trường luôn biết lắng nghe và thấu hiểu cho học sinh chúng tôi…

Tôi thầm cám ơn mọi thứ mà trường THPT Nguyễn Trãi đã mang đến cho tôi. Làm tôi cảm thấy yêu mùa thu vàng, yêu mùa khai trường rộn ràng hơn. Và tôi tự hứa sẽ không ngừng cố gắng để thực hiện những ước mơ cao vời và cũng không làm phụ lòng thầy cô. Đây sẽ là một hồi ức in sâu trong tôi, cho những tháng năm sau này của tôi, để mỗi khi nhớ lại tôi thấy lòng mình được ấm áp hơn…

LIKE ỦNG HỘ TÁC GIẢ