Cảm nghĩ về thầy giáo mà em yêu quý

Đánh giá bài viết

Cảm nghĩ về thầy giáo mà em yêu quý

Bài làm

Ai cũng có một thời học sinh, cái thời ấy trôi qua thật nhanh. Phải “đánh vật” với soạn văn, bài tập về nhà, học để kiểm tra miệng, kiểm tra 15 phút… tháng năm thấm thoát tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Bất chợt một lúc nào đó bạn nhận ra mình nhớ những kỷ niệm ấy nhiều thật, và bồi hồi luyến tiếc một điều gì đó hình như chưa kịp làm…

Thầy tôi vẫn còn đó, tôi lớn lên, thầy cũng già đi, và một ngày nào đó tôi bắt gặp “dấu thời gian”… ở thầy. Thời gian, khoảng cách và sự bận rộn thường ngày cứ thế kéo tôi xa khỏi kỷ niệm, xa khỏi những ký ức tuổi học trò và khi ngày Nhà giáo Việt Nam tới, tôi thấy nhớ nhiều những người thầy người cô năm xưa của mình. Những kỷ niệm thời đi học, bạn bè và thầy cô  tràn về, thôi thúc tôi thể hiện sự tri ân với thầy cô của mình, những con người có vị trí đặc biệt thiêng liêng trong lòng tôi…

Loading...
Cảm nghĩ về thầy giáo mà em yêu quý

Câu nói nổi tiếng của Đôn-ki-xtôi “Dưới ánh hào quang của ánh sáng mặt trời, không có nghề nào cao quý bằng nghề dạy học”. Quả thật vậy, nghề dạy học là một nghề vô cùng cao quý, đào tạo nên nguồn nhân lực quyết định tới sự phát triển của đất nước. Vì vậy, khi ngày 20-11 đến, từ cụ già mái tóc bạc phơ đến những em thơ cắp sách đến trường, từ miền xuôi đến miền ngược, từ hải đảo xa xôi đến miền núi đều đến chúc mừng, thăm hỏi và tỏ lòng biết ơn vô hạn tới các thầy cô giáo của mình. Người Việt ta từ ngàn xưa đã có truyền thống hiếu học, “Tôn sư trọng đạo” vô cùng quý báu. Đến ngày hôm nay, truyền thống ấy vẫn được nhân dân và bao thế hệ học trò giữ gìn và phát huy. Sông cứ chảy mãi cũng như cuộc đời của mỗi người như một dòng sông chảy xuôi theo dòng thời gian. Dòng sông ấy có êm đềm hay đầy ghềnh thác, sóng gió, dòng sông ấy đưa ta đến đầu nguồn hạnh phúc, bến đò vinh quang hay không chính là nhờ một phần ở những người lái đò thầm lặng, lặng lẽ. Chúng con, những đứa học trò bướng bỉnh, nghịch ngợm đã không biết bao nhiêu lần làm buồn lòng thầy nhưng thầy vẫn dành cho chúng con một tình yêu niềm hi vọng, tin tưởng vào ngày mai.

Trên bục giảng với giọng nói ấm áp, trầm bổng, thầy mang đến cho tôi những điều lý thú của cuộc sống, thầy dạy cho tôi về đạo làm người, về lòng yêu thương, bao dung,… Thầy hun đúc cho tôi lòng vị tha, đức hy sinh.Những lúc chúng tôi quậy phá lúc đó thầy khẽ chau mày, nét mặt khẽ nghiêm nghị. Nhưng với lòng vị tha và đức hy sinh thầy đã không dùng những lời quở trách, mắng mỏ mà thay vào đó là những lời dạy đầy thuyết phục. Thầy sẵn sàng giúp đỡ khi chúng em cần. Thầy hạnh phúc khi thấy ta vinh hiển và quặn lòng xót xa khi ta gặp trắc trở khó khăn. Thời gian vẫn cứ trôi đi như những cỗ xe vô hình lăn bánh, thầy cô vẫn lặng lẽ là người lái đò, đưa hết lớp học sinh này tới lớp học sinh khác đến bến bờ tương lai. Mấy ai qua sông còn trở lại thăm con đò xưa? Nhưng những người lái đò ấy vẫn kiên trì làm công việc thầm lặng của mình. Ôi! Cao quý thay người thầy! Rồi mai đây những đàn chim bé nhỏ ngày nào sẽ tung đôi cánh trên bầu trời tri thức với hành trang trên vai là những kiến thức quý báu và những lời dạy bảo của thầy. Những lời dạy bảo ấy mãi theo tôi cùng năm tháng, khi khó khăn nó mãi là điểm tựa để tôi vững vàng và tiếp bước trên đường đời.

LIKE ỦNG HỘ TÁC GIẢ