Văn kể chuyện

Kể lại kì nghỉ hè của em

Kể lại kì nghỉ hè của em – Bài làm 1

Mùa hè, là quãng vô cùng thú vị, vì em sẽ có được kỳ nghỉ dài thay vì đến mỗi sáng. Em còn nhớ năm lên 5 tuổi, em được về quê ngoại cùng chị. Đó là mùa hè đáng nhớ nhất của em.

Hè đấy, khi chuẩn bị bước vào lớp 1, em và chị gái được mẹ cho về quê ngoại chơi. Quê nội em ở Nghệ An, còn quê ngoại ở Hải Phòng cách nhau tậm 300 km. Nên hầu như mỗi lần về thăm quê ngoại em chỉ được đi với mẹ hoặc bố mà chưa lần nào đi với chị. Nên lần đó em rất háo hức.

Hai chị em được ở chơi quê ngoại tận 1 tháng. Nhà ngoài đẹp lắm với cây trái sum suê. Căn nhà nhỏ của ngoại nằm gọn giữa những lùm cây xanh. Hàng ngày em sẽ cùng ngoại ra hái xoài, hồng xiêm,… được leo trèo đủ thứ.

Mùa hè đó em cũng có thêm nhiều mới. Ban đầu khi em nói giọng Nghệ An các không hiểu lắm. Những dần dà chúng em cũng hiểu được ý của nhau… Tiếng nô đùa của lũ trẻ vang vọng cả khu vườn. Nhà ngoại vì thế cũng vui nhộn hẳn.

Rồi kỳ nghỉ hè cũng hết, hai chị em phải tạm biệt ngoại, tạm  biệt những người bạn mới trở về với tập. Ngoại buồn lắm. Em thấy ngoại khóc. Hình ảnh đó cứ in sâu trong trái tim em.

Xem thêm:  Tử Cống liền thưa: Người trí là người biết người; người nhân là người yêu người…

Kể lại kì nghỉ hè của em – Bài làm 2

Mùa hè năm ngoái, em cùng gia đình đi nghỉ mát tại .

Vừa đến nơi, nhận khách sạn xong em cùng chị Nghi rủ nhau chạy ra biển. Biển trải dài mênh mông đẹp tuyệt. Nước biển xanh trong từng con sóng cuồn cuộn xô vào bờ tung bọt trắng xóa.

Ngoài khơi, những chiếc tàu đánh cá đang di động trên mặt biển trông nó chỉ nhỏ như món đồ chơi của em. Hai chị em tha hồ lặn ngụp trong dòng nước mát.

Ba mẹ em ngồi nghỉ trên bãi cát. Ba mẹ em ngồi nghỉ trên bãi cát dưới hành dừa vi vu gió thổi nhìn chúng em chơi đùa. Tắm biển xong, cả gia đình em trở về khách sạn.

Những ngày nghỉ hè ở Nha Trang thật tuyệt. Em mong được đến Nha Trang lần nữa vào mùa hè sắp tới.

Kể lại kì nghỉ hè của em – Bài làm 3

Mùa hè năm ngoái, em được ba dẫn về quê nội, có một thật vui làm em nhớ mãi. Đó là một ngày nắng đẹp, các anh chị em ra hồ câu cá.

Mặt hồ xanh ngắt một màu xanh của bèo hoa sen, tiếng côn trùng kêu rả rít. Em hớn hở quăng cần câu ra thật xa và kiên nhẫn ngồi chờ cá đớp mồi.

Một lúc sau, em giật cần câu và cảm thấy nằng nặng, em mừng rỡ kéo nhanh cần câu vào bờ. Ôi, mắc trong lưỡi câu không phải là cá mà là một chiếc dép mà em bị mất vài ngày hôm trước.

Kể lại kì nghỉ hè của em – Bài làm 4

Trong lần nghỉ hè vừa qua em chẳng được đi chơi xa. Chán ghê! Thỉnh thoảng chạy sang bên hàng xóm chơi với lũ trẻ con ở đây hoặc lên bến tàu mua mớ rau về thổi cơm chẳng được việc gì cả. Những hôm mây đen đặc, trời tối, những hạt nặng trĩu liên tục rơi xuống nóc nhà thì em chỉ ngồi ru rú trong nhà nhìn .

Xem thêm:  Nghị luận chứng minh về tính kiên trì, vượt khó, lòng khoan dung, ...

Em chỉ có một thú vui là sau những trận mưa to, nước ở con mương cạnh nhà dâng cao, lũ trẻ con chúng em đổ ra hớt cá. Những con cá dài đuôi, người vằn xanh đỏ, mọi người cho là đẹp, nhưng chúng em thấy đó là thường và đặt cho nó cái tên nghe rất buồn cười. “Cái sin sít”. Những hôm nước lên như the, dọc con mương không bao giờ thiếu trẻ con, Em hớt dược khá nhiều cá và thế là lũ ngân nhà em lại được một bữa ăn sướng những cá là cá. Nhưng nói chung những việc đó cứ diễn qua diễn lại mãi nên em cũng thấy chán.

Xung quanh nhà em chúng nó được đi đây đi đó còn mình chỉ thui thủi ở nhà. Thật là buồn!

Kể lại kì nghỉ hè của em – Bài làm 5

Chiếc xe ô tô từ từ chuyển bánh để lại phía sau những hàng cây, nhưng mái ngói quen thuộc. Ruộng đồng làng mạc hiện ra, phủ một màu xanh mượt mà, trù phú. Chiếc ô tô vẫn lao đi vun vút trên quốc lộ 1. Những dãy núi đã hiện ra mờ mờ sau những lớp sương mù dày đặc. chỉ vàomột dãy núi đá vôi ở phía trước rồi bảo em: Con nhìn thấy chứ, dưới chân núi là nhà của ông bà đấy. Ông bà mới chuyển đến dây được vài tháng thôi.

Chiếc com-măng-ca đỗ trước đình làng. Không biết ai báo mà ông bà em đã tất tưởi chạy ra đón. Nhìn nước da hồng hào khỏe mạnh của ông, em đoán ông đã khỏi bệnh. Bà đỡ lấy hai túi du lịch để xách vào nhà. Vừa đi bà vừa kể chuyện rằng năm nay ông bà nuôi được một đàn dê lấy sữa, ngoài ra còn xây được một căn nhà ngói ba gian để chú Thắng chuẩn bị cưới vợ nữa.

Xem thêm:  Trong bài thơ Đất, nhà thơ Trần Đăng Khoa có viết: 'Đất muốn nói điều chi thế, Mà không nói được với người'. Em hãy tưởng tượng và viết lại câu chuyện tâm tình mà đất muốn nói vơi người về niềm vui được góp phần làm đẹp cho cuộc sống hoặc nỗi buồn vì không được bảo vệ và chăm sóc.

Nhà của ông bà là một ngôi nhà ngói năm gian rộng rãi mát mẻ. Bà dẫn bố con em ra cái giếng khơi, múc nước cho rửa chân tay. Buổi chiều khi đã đỡ mệt, em được bà dẫn đi xem đàn dê. Con Trắng là con dê đầu đàn. Bộ lông trắng muốt của nó không hề dây một vết bẩn nào. Mỗi lần đàn dê được thả lên núi bao giờ Trắng cũng chạy trước. Nó đứng trên một mỏm đá xem có con dê nào lạc đàn không rồi mới chạy tiếp. Bà còn dắt em đi xem hai con trâu đực của bà rồi bảo. ‘Tí nữa cháu cho trâu ăn hộ bà nhé. cỏ ở cái giành kia kìa. À mà thôi, để bà bảo cái Thảo nó đi chăn trâu vậy’.

Em rất thích đi chăn trâu với chị Thảo. Thảo là con bác em, hơn em hai tuổi nhưng thấp hơn em nửa cái đầu. Chiều hôm đó chị Thảo đánh trâu ra đồng. Chị cho em ngồi cùng với chị trên một con trâu, còn con kia thì chị dắt. Lần đầu tiên được ngồi trên lưng trâu nên em khoái lắm. Thế rồi chiều nào em cũng đi chăn trâu với chị Thảo. Em không còn phải ngồi chung với chị nữa. Em đã điều khiển con trâu kia như người chủ của nó.

Thế rồi cũng đến ngày phải về. ông bà, chú bác em tiễn bố con em đến tận đường cái mới ra về. Em cảm thấy những ngày về quê vừa qua thật là thú vị.

Từ khóa tìm kiếm:

Post Comment