Phân tích khổ thơ thứ hai trong bài Đây thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử

Phân tích khổ thơ thứ hai trong bài Đây thôn Vĩ Dạ của Hàn Mặc Tử

Bài làm

Nhớ thôn Vĩ, nhớ người yêu nhưng không thể nào về được, Hàn Mặc Tử đành nhờ giấy bút nói hộ lòng mình. Không biết ai kia ở nơi xa ấy có hiểu tấm lòng thi nhân ở nơi này đang khắc khoải với những nỗi niềm da diết, nhớ thương:

Gió theo lối gió, mây đường mây

Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay

Thuyền ai đậu bến sông trăng đó

Có chở trăng về kịp tối nay?

Đoạn thơ được trích trong bài Đây thôn Vĩ Dạ được Hàn Mặc Tử viết khi đang nằm trên giường bệnh. Ông nhớ về mối tình mong manh của mình với cô gái xứ Huế mộng mơ ngày nào. Trong phút giây khắc khoải, đau buồn, mọi thứ hiện lên trên trang thơ của ông cũng nhuốm đầy bi thương và ly biệt.

Gió theo lối gió, mây đường mây

Câu thơ mang âm hưởng da diết, trầm và buồn. Nhịp thơ ngắt quãng giữa dòng bởi dấu phẩy như bị bẻ gãy làm đôi. Xưa nay gió bay, mây trôi theo chiều gió. Nhưng khi lòng người đang ngược lối để tìm về chốn xưa, gió và mây cũng trở nên ly biệt, tách rời. Điều phi lý ấy tưởng chừng như không bao giờ xảy ra trong tự nhiên nhưng khi được qua nỗi niềm của thi nhân, gió với mây đã trở thành tách biệt. Đúng như từng viết “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”. Điều đáng chú ý là lúc này Hàn Mặc Tử đang mắc bệnh nan y, ông có thể chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng bất cứ lúc nào. Và điều làm ông luyến tiếc nhất, day dứt nhất chính là mối tình chưa trọn vẹn với người con gái ở chốn xa xôi kia.

Xem thêm:  Em hãy chứng minh câu tục ngữ: Thương người như thể thương thân

Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay

Loading...

Nước vốn dĩ vô tri vô giác, chuyển động theo tự nhiên, khi chảy mạnh, khi lại rất chậm và nhẹ nhàng. Nhưng lúc này, dòng nước ấy chính là dòng chảy của nỗi nhớ, nỗi buồn trong lòng thi nhân. Thế nên, nó mới được gán cho hai từ “buồn thiu”, một nỗi buồn không thể nào buồn hơn thế nữa! Buồn còn kèm theo sự vô vọng, sự mong chờ mà không có hồi đáp. Hình ảnh “hoa bắp lay” gợi lên sự chuyển động tuy rất nhẹ nhàng nhưng đã khắc sâu thêm nỗi buồn thầm kín trong lòng tác giả. Mọi thứ mỗi lúc càng trở nên huyền ảo hơn, da diết hơn và buồn hơn.

Thuyền ai đậu bến sông trăng đó

Có chở trăng về kịp tối nay?

Đâu đó có câu hát rằng “Chỉ có biển mới hiểu, thuyền đi đâu về đâu…”. Ở đây, “thuyền” không đi mà đang đậu ở “bến sông trăng”, con thuyền chở những yêu thương, nỗi nhớ và ước mong về bến bờ bên kia. Nhưng một niềm khắc khoải đang nặng trĩu trong lòng thi nhân khi ông đặt ra câu hỏi Có chở trăng về kịp tối nay? Hình ảnh “trăng” không những là biểu tượng cho tình yêu đôi lứa mà Hàn Mặc Tử đang ấp ủ trong lòng, hơn thế nữa, trăng lúc này còn là sự sống của ông. Ông sợ rằng chính mình sẽ không “kịp”, sẽ bỏ lỡ mất chuyến đò còn đang dở dang chưa lái được bến bờ yêu thương. Trăng đẹp, nhưng sông dài, và người lái đò đang nằm trên giường bệnh, làm thế nào để có thể “chở trăng về kịp tối nay?”. Câu hỏi tu từ khiến người đọc xót xa và đồng cảm.

Xem thêm:  Nêu cảm nhận của em về đoạn văn sau: "Đất nước đẹp vô cùng. Nhưng Bác phải ra đi... Xa nước rồi, càng hiểu nước đau thương"

Và rồi, Hàn Mặc Tử đã trút hơi thở cuối cùng, bỏ lỡ chuyến đò trên bến sông trăng…

Những vần thơ day dứt, buồn thương với những hình ảnh ước lệ gió, mây, thuyền, sông, trăng… đã thể hiện nỗi lòng day dứt và tình cảm chân thành của nhà thơ. Ông đã ra đi khi chưa biết tình ai có đậm đà với những câu hỏi không lời đáp. Một chuyện tình buồn, một trái tim chân thành, và một cái kết bi thương. Hàn Mặc Tử đã để lại trong lòng người đọc sự đồng cảm và xót xa vô cùng.

LIKE ỦNG HỘ TÁC GIẢ