Suy nghĩ về mối quan hệ giữa học và hành

về mối quan hệ giữa học và hành – Bài làm 1

Học với sách là cứ sách mà học, lấy sách làm cái đối tượng cho sự nghiên cứu.

Học với chung quanh ta nghĩa là học ngoài sách, lấy vạn vật ở chung quanh ta làm cái đối tượng cho sự nghiên cứu.

Nói phương Đông, nhưng thực ra chúng tôi chỉ nói về người Tàu và người mình. Thật thế, trước khi chưa thâu vào cái học thuật của phương Tây, người Tàu và người mình chỉ biết học với sách mà thôi. Đức Khổng Tử khuyên học trò ngài đọc Kinh Thi, ngài bảo rằng: “Đọc Kinh Thi thì biết được nhiều cái tên của cỏ cây, chim muông”. Sách Minh Mệnh chánh yếu chép lời đức Thánh Tố phán cùng ông Phan Bá Đạt, Tham tri bộ Lễ, rằng: “Những cái tên của cỏ cây, chim muông từ trước đến giờ cứ tuần tập mà kêu, phần nhiều chưa được rõ rệt. Ngày nay phải khảo cứu qua một bận để kêu cho đúng tên…”.

Rất đỗi thánh như đức Khổng Tử mà khi đọc Kinh Thi còn chỉ lấy sự biết tên các giống cỏ cây, chim muông làm mãn nguyện, thì vua Minh Mệnh nhà ta, cần kêu tên nó cho đúng cũng đã thông minh và có chí nguyện lớn lắm rồi. Thực ra thì về cỏ cây, chim muông biết được đến cái gì của nó mới là có ích, mới là hữu dụng, chớ chỉ biết cái tên thì có làm gì?

Xem thêm:  So sánh Tuyên ngôn độc lập, Nam quốc sơn hà và Bình Ngô đại cáo

Học với sách, chỉ lấy sách làm cái đối tượng nghiên cứu, từ đức Khổng Tử, ngài đã dạy cho chúng ta như vậy rồi. Chúng ta cứ vậy mà học luôn luôn đến hơn hai ngàn năm…

Trải hơn hai ngàn năm, thánh hiền, sử nho, nói vô phép, chỉ là con mọt sách, chẳng chịu cho sự trí thức của mình trực tiếp với mọi vật tự nhiên, đừng trách cái ngày hai văn hóa gặp nhau mà rồi phương Đông phải bắt mặt làm học trò phương Tây là đáng!

Học giới phương Tây không phải là không cần dùng cách. Có lẽ sách của họ lại còn nhiều hơn của ta nữa, nhưng cốt một điều kẻ học ở đó còn học rộng ra bên ngoài sách, không chỉ bo bo với sách mà thôi.

Bên ta tương truyền đời thượng cố, chỉ một mình vua Thần Nông lấy lưỡi nếm trăm thức cỏ mà phát sinh ra các vị thuốc để trị bệnh. Một hôm nhân lột vỏ cây, gặp hai con độc trùng, ông ta mỗi tay bắt lấy một con rồi, bỗng lại thấy thêm một con nữa. Con này có hình trạng lạ, ông cố bắt cho được, bèn bỏ con bên tay phải vào miệng để bắt nó. Không ngờ con trùng trong miệt vội xịt nước cay của nó vào trong lưỡi ông, làm ông chịu không được phải thả ra lập tức. Thế là con này với con thứ ba đều xảy ra. Chỉ có thế mà nhà học giả nhớ tiếc suốt đời.

Xem thêm:  Nghị luận xã hội về tình thầy trò trong nhà trường hiện nay

Cái học thuật của phương Tây, tức là cái học thuật trọng về sự nghiên cứu tự nhiên ấy, khi nó truyền sang bên ta rồi, ta cũng lại cứ trong sách của họ mà học theo, ấy thật là điều đáng cho ta tỉnh ngộ và hối cải.

Ta cũng có vạn vật ở chung quanh mình, khi đọc sách xong, sao ta không chú ý đến? Giữa chúng ta vừa mới có kẻ nghiên cứu thứ lá vối, trồng thử thủy tiên, sao lại cả lũ xúm nhau cười?

À, ra con Rồng cháu Tiên là giống chỉ biết đọc sách thôi, chỉ quen với sự học trong sách thôi, ai bỏ sách mà học ra ngoài tức là một việc chướng mắt hay một việc điên rồ, phải bị những ngón tay chỉ vào như chỉ thẳng ở lỗ!

Không, trong đám mười người học với sách, phải có một người học với tự nhiên được. Có thế học thuật mới mỗi ngày một mới.

“Con chuột đồng hóa làm con chim cút” (điền thử hóa vi như), “con se sẻ vào trong nước lớn hóa làm con nghêu” (tước nhập đại thủy vi cáp): chính Kinh Lễ dạy chúng ta như vậy đó mà đã gần ba ngàn năm nay, chúng ta vẫri nghe theo, chưa có ai chứng nghiệm ra thử là nói thật hay nói láo. Ấy chỉ vì chúng ta cứ học trong sách mà không biết kinh nghiệm ra ngoài.

Những cái tri thức về khoa học mà chúng ta đã nhặt được ở nhà trường ngày nay, nếu không nhờ thực nghiệm ra giữa vạn vật thì nó cũng sẽ chẳng khác gì những cái tri thức đã nhặt được ở Kinh Lễ, Kinh thi ngày xưa vậy.

Xem thêm:  Bạn em chỉ say mê học toán mà chưa chú ý đến học văn. Em hãy góp ý để bạn có cách nhìn đúng đắn trong việc học toán và văn.

Suy nghĩ về mối quan hệ giữa học và hành – Dàn ý

* Mở Bài:

Loading...

Từ xưa đến nay, mối quan hệ giữa học và hành luôn được quan tâm. Bàn về mối quan hệ giữa học và hành Bác Hồ có dạy: “học phải đi đôi với hành”. Mục đích của mỗi là học để có kiến thức nhưng quan trọng là những kiến thức ấy có áp dụng vào đời được không và tương tự nếu học thật nhiều mà không hành thì mọi tri thức trở nên vô nghĩa.

* Thân bài:

+ “Học” là quá trình tiếp nhận, lĩnh hội tri thức, kinh nghiệm từ sách vở và thực tiễn vào bên trong đầu óc của con người. Học còn có thể hiểu là nắm bắt lí thuyết, biến lí thuyết thành kĩ năng, năng lực  của mình.
+ “Hành” là quá trình vận dụng tri thức, kinh nghiệm ấy vào trong thực tiễn nhằm hoàn thành một công việc cụ thể và tạo ra của cải vật chất nuôi sống bản thân và đóng góp vào sự phát triển của xã hội. Hành còn có thể hiểu là quá trình biến lí thuyết thành hành động cụ thể.
+ Nhận xét: “học” và “hành” có mối liên hệ mật thiết, chặt chẽ.
+ Nếu “học” mà không “hành” thì nắm vững lí thuyết mà thiếu kĩ năng, thiếu kinh nghiệm thực tế, làm việc dễ thất bại, trở thành người vô dụng. Một kĩ sư không thể xây gạch khéo léo như một người thợ lành nghề bởi anh ấy chỉ chú trọng lí thuyết kĩ thuật, ít được thực hành xây dựng dù lúc nào cũng có mặt ở công trình. Người học cao không thực hành sẽ thiếu kinh nghiệm thực tiễn, thường hay nói nhiều. Họ thường thích chỉ đạo người khác, bắt bẻ công việc nhưng thực tế lại không làm được điều gì.
+ Nếu “hành” mà không “học” thì có kĩ năng, kinh nghiệm thực tế nhưng thiếu hiểu biết, không có sự chỉ đạo của lí thuyết, dễ mắc sai lầm trong công việc, trở thành kẻ phá hoại. Ví như người thợ lành nghề kia, tuy có thể xây tường gạch khéo léo nhưng lại không thể tự mình chỉ đạo xây dựng công trình lớn vì thiếu học thức, thiếu tri thức khoa học tổng thể. Nếu vẫn cố chấp làm điều mà mình không biết rõ có thể sẽ gây ra hậu quả lớn.

Bởi thế, muốn thành công trong công việc phải biết kết hợp giữa học và hành một cách chặt chẽ và xuyên suốt. Lấy lí thuyết hỗ trợ cho hành động và ngược lại lấy hành động để khẳng định sự đúng đắn của lí thuyết. Vận dụng lí thuyết vào hành động thì lí thuyết được kiểm chứng, từ đó rút kinh nghiệm, nâng cao hơn hiệu quả công việc. Anh công nhân trong xưởng máy vận dụng lí thuyết để cải tiến kĩ thuật, nâng cao chất lượng sản phẩm, vừa vận dụng vừa . Bác nông dân áp dụng kĩ thuật khoa học vào đồng ruộng để có được những vụ mùa bội thu, từ thành công rút kết thành kinh nghiệm đem truyền đạt cho bà con… vận dụng những điều thầy dạy để làm một bài toán, một bài văn… đó là hành và từ kiến thức đem cận dụng vào cuộc sống. Lí thuyết không thể tạo nên của cải vật chất mà thông qua hành động nó gián tiếp tạo ra của cải vật chất phục vụ đời sống con người.

Thực tế cho thấy phương châm học đi đôi với hành là hoàn toàn đúng đắn. Những kiến thức mà chúng ta tiếp thu được từ nhà trường, sách vở… phải được áp dụng vào thực tiễn cuộc sống trước hết là để hoàn thiện kĩ năng con người, sau đó là tạo ra những thành quả vật chất, tinh thần phục vụ con người.

Bàn luận về bản thân : khi học môn điện dân dụng, học sinh nắm vững lí thuyết mạch điện nhưng không chịu thực hành lắp ráp nên học nhiều mà vẫn không lắp được mạch điện đúng nguyên tắc và gọn gàng có tính thẩm mĩ. Nếu học sinh nắm vững nguyên tắc lắp ráp và quan sát giáo viên thực hành sau đó tự vận dụng làm lại thì chắc chắn sẽ ghi nhớ lâu dài. Lí thuyết có thể phai mờ theo thời gian nhưng kĩ năng và năng lực sẽ còn mãi với con người.

Qua những dẫn chứng trên chúng ta có thể thấy học và hành có một sự gắn kết mật thiết không thể tách rời.

* Kết bài:

Áp dụng những kiến thức đã học vào thực hành thực tế để có những kĩ năng tốt đẹp để thành công trong công việc sau này. Mỗi học sinh phải biết phấn đấu rèn luyện mình, vừa học tập vừa rèn luyện bản thân trở thành người hữu ích mai này đem sức mình xây dựng sự nghiệp cho bản thân, đóng góp sức mình xây dựng quê hương đất nước.

LIKE ỦNG HỘ TÁC GIẢ